KHÚC CA MÙA HÈ.
(Truyện ngắn đăng trên ÁO TRẮNG ngày 15/5/2011)
1. Anh Cây chơ vơ, thập thò những cánh tay khô không khốc ngoài cửa sổ mỗi lần gió đẩy. Vẫy gọi. Rủ rê.: “ nào ra đây chơi, gió mát và bầu trời xanh.”
Tóc ngắn mỉm cười, đá lông nheo: “Tí nữa nhé, em đang học bài”.
2. Cạnh Anh Cây là Tòa Nhà màu vàng khè nhàn nhạt. Tòa nhà có từ bao giờ? Cô không biết. Cụ đã chứng kiến biết bao lứa học trò ở đây rồi? Cũng chịu. Nhưng Cô biết trên chiếc áo của Tòa Nhà có một điểm xuyến rất thú vị đó là cái Lỗ thông gió nhỏ bằng khuôn đúc bánh chưng ngày Tết.
3. Một chàng chim sẻ nhỏ xinh chui vào cái lỗ nhỏ ấy. Rướn cái cổ cao kiêu ngạo cất tiếng hót líu lo: “đến tôi đây với tôi nào, người yêu hỡi”.Mười lăm phút trôi qua chẳng có cô chim nào bay tới. Tóc ngắn cười hí hửng.
- Cô “mộng mơ” đứng dậy! tôi vừa nói cái gì nào?
Toi rồi, Thầy giáo thấy nó cười mất rồi. Làm thế nào bây giờ? Có tiếng khe khẽ nhắc ở phía sau, nó nghe loáng thoáng: “sô, ba….”
- dạ, thưa Thầy. Thầy nói về xổ số ạ!
Cả lớp cười ngặt nghẽo, còn Thầy giáo thì nhịn cười không được, cúi xuống bàn, vai rung lên bần bật.
- Trời à, đang học thơ haiku của Basho mà mày: thằng bạn bên cạnh nhắc lại.
- Đưa tờ giấy mà em vừa viết xong lên đây! Thầy nghiêm mặt.
Tóc ngắn tái mặt, run run cầm tờ giấy lên cho Thầy.
- Thơ với thẩn, mộng mơ thành ngu ngơ luôn đó nhá. Về chỗ, buổi sinh hoạt cuối tuần tôi sẽ xử lí cô.
Tóc ngắn xịu mặt, phụng phịu: “tại các bạn hết, cây với cối, chim với chóc”
4. Ôi! Có một nàng chim nữa tới! Lần này, tóc ngắn chỉ dám liếc. Nàng chim đứng cạnh chàng chim nghiêng nghiêng cái đầu xinh xắn, có pha chút màu vàng nhẹ, hót vang khe khẽ, dịu dàng: “em tới đây rồi người yêu của em hỡi”.Rồi cả hai hòa chung tiếng hót: “chúng ta yêu nhau, cuộc đời tươi đẹp biết bao”.
5. Sắp đến giờ sinh hoạt lớp. Tóc ngắn ngồi im thin thít, không chạy ra đá cầu với các bạn như mọi hôm. Thằng bạn chạy vào lấy quyển vở đập một cái bộp lên đầu cô.
- Này, sao ngồi đây. Ra chơi đi.
- Thôi, tao không ra đâu
- Sợ hả? Mày đã rất cố gằng chuộc lỗi rồi mà. Cùng lắm thì trực nhật hai tuần. Tao làm với mày.
- Nhưng mà…
- Nhưng mà cái gì?
- Tao không muốn Thầy thất vọng về tao.
- Úi giời, yên tâm không sao đâu. Hay là mày thích Thầy?
- Điên à. Ai dám chứ. Chết mày này! Tóc ngắn vớ quyển vở đập trả đũa.
Hai đứa đuổi nhau chạy khắp lớp. Đâu biết có một người đứng ngoài cửa lớp nhìn vào mỉm cười.
6. Sau đây tôi sẽ đọc biên bản kỉ luật dành cho bạn “Nguyễn Thị Mơ”: căn cứ vào điều luật thứ 2 của lớp do giáo viên chủ nhiệm và ban cán sự lớp đã kí cùng toàn thể học sinh trong lớp đã thông qua. Hình phạt của bạn: Nguyễn Thị Mơ đó là: trực nhật 2 tuần. Nhưng xét thầy vừa qua bạn vô địch giải bóng bàn toàn trường và siêng năng phát biểu trong tất cả các môn học, có ý chí sửa lỗi nên hình phạt được giảm nhẹ xuống…
Thầy nheo mắt, còn cả lớp thì nìn thinh. Tim Tóc ngắn đập thình thịch. Cứ nghĩ tới việc phải dậy sớm, đi chùi phòng vệ sinh là cô muốn khóc…
- Xuống… e hèm…Bạn “mộng mơ” phải đọc bài thơ hôm vừa rồi cho cả lớp nghe. Thầy giáo cười rạng rỡ
- Oh yeah! Thầy muôn năm: Cả lớp đập bàn, hét lên.
Tóc ngắn ôm thằng bạn chặt cứng: tao thoát rồi mày ơi!
- Cả lớp trật tự! nào cô bé “mộng mơ” “ngu ngơ” có đọc thơ không để hay để tôi giữ nguyên hình phạt?
Một giọng trong, nghịch ngợm cất lên:
bầu trời trong xanh.
Đôi chim ca tiếng hót.
Hình như xuân đã về?
7. Anh Cây đã thay chiếc áo non xanh, bóng bẩy, chải chuốt, đẹp trai trông thấy.
- Bé con, ra đây chơi
- tí nữa em sẽ ra xem anh cao chừng nào.
- Hơn bé con nhiều lắm đấy
- Anh bao nhiêu tuổi rồi?
- Anh cũng không nhớ đã bao mùa lá rụng. Anh tới đây khi tòa nhà này chỉ là một túp nhà tranh.
8. Đôi chim hôm nay không hót ríu rít. Lặng im. Mỗi con quay đầu về một hướng. dường như chàng chim đang khóc? Bỗng nhiên có chú chim khác bay tới đứng cạnh nàng chim, thủ thỉ gì đó với nhau. Rồi cùng bay đi. Tóc ngắn thoáng thấy, nàng chim có quay đầu lại, chỉ một lần duy nhất.
9. Chàng chim sẻ vẫn tới đó. Đứng yên lặng. cất lên tiếng hót réo rắt, thảm thiết… và bay đi…
10. Khoảng trống trước mặt đã phủ một màu tím biếc. Anh Cây lặng lẽ thay áo khi nào Tóc ngắn không hề biết. Đang mùa thi mà. Hóa ra anh Cây tên là Bằng Lăng.
11. Giọng Thầy giáo buồn buồn: Hôm nay là buổi học cuối cùng. Các em sắp là những cánh chim bay khắp phương trời, xa mãi. Tôi sẽ không bao giờ quên cái lớp chuyên văn K12 nghịch như quỷ này. Tôi chúc các em sẽ có những đôi cánh vững chãi để vượt qua mọi sóng gió của cuộc đời để bay cao, thật cao… Đôi mắt da diết nhìn vào Tóc ngắn. Cô cúi xuống che khuôn mặt nóng bừng. Hầu như ai cũng thút thít…
- Kí đêzzzzzzzzzzzz: Tiếng của tên lớp trưởng phá tan không khí ảm đạm. Tranh nhau kí lên áo chí chóe. “mãi mãi nhớ nhau”, “đừng quên tớ nhé”, “nhớ mãi K12”… sau đó kéo nhau lên kí áo Thầy: hàng chục chữ kí khiến cái áo trắng tinh của Thầy lỗ chỗ những hoa đen đen “chúng em iu Thầy nhìu nhìu”. Tóc ngắn bí mật vẽ một hình trái tim thật xinh lên vai của Thầy.
12. Trước khi bước ra khỏi lớp, tóc ngắn đi ra thăm anh Cây, Tòa Nhà, và lỗ thông gió…
- Tạm biệt nhé anh iu, cô nháy mắt với anh Cây.
- Tặng bé con cành bằng lăng đấy, mãi vui như thế nhé!
Tòa nhà chưa bao giờ nói với cô một câu nào, giờ thốt lên: hãy cười như khi nhìn ra chúng tôi nhé, “mộng mơ”. Tôi sẽ đợi chàng chim quay trở về, cô yên tâm đi.
- Cả tôi nữa: Lỗ thông gió cất tiếng
- Tạm biệt…
Những giọt nước mắt lăn nhẹ trên đôi môi tóc ngắn đang cười thật tươi.
13.
- Thầy sẽ gọi điện cho em thường xuyên chứ?
- Thầy sẽ viết thư cho em
- Nhưng em muốn nghe giọng nói của Thầy
- Không được, em còn phải thi đại học
- Nếu em rớt thì sao?
- Thầy cốc đầu Tóc ngắn: tuyệt đối không được rớt nghe chưa?
- Vâng em biết! em sẽ rất nhớ Thầy: Tóc ngắn quay mặt, bước đi thật nhanh.
Thầy giáo nhìn theo Tóc ngắn cho đến khi cô khuất hẳn phía cổng trường:
Thầy cũng sẽ rất nhớ em.
NGUYỄN NGUYỆT NGA.
Dễ thương quá đi ! Nguyệt Kim đã làm tôi bồi hồi nhớ lại cái thời "áo trắng " năm nào cũng vào những ngày chớm hè của năm cuối cấp .Nguyệt Kim viết entry này sinh động và cảm xúc vô cùng .Cảm ơn Nguyệt Kim đã cho tôi sống lại những tháng ngày tuổi ngọc !
Trả lờiXóacảm ơn anh đã chia sẻ cùng em.
Trả lờiXóa